Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

Câu thơ tháng Sáu

 

 


Chiều nay đọc tin nhắn, B có nhắc về những câu thơ trên quyển lịch mà mình đã tặng với lời dặn: Hãy để nó trên mặt bàn, mỗi khi xem ngày tháng hay lúc rảnh rỗi hãy đọc những câu thơ trên đó và suy nghẫm.  Mỗi một trang lịch đều có một câu thơ mang tính triết lý về thế sự, về lẽ sống ở đời.  Dù chúng ta đã đi qua quá nửa đời người, đã được bảo ban, dạy dỗ trong gia đình, ở nhà trường, ngoài xã hội cũng như trường đời đã giúp ta học được rất nhiều điều bổ ích. Nhưng mỗi ngày chúng ta hãy dành vài phút tĩnh tâm để suy nghẫm về mình, về những gì chúng ta làm, về ý nghĩa của cuộc sống…


Trên trang lịch tháng Sáu này là câu thơ: ”Lợi danh như bóng mây chìm nổi/ Chỉ có tình thương để lại đời”. Những ngày này mọi việc xảy ra quanh mình làm mình cứ trăn trở về lòng người và tình đời. Nhiều năm trước đây chính mình cũng đã từng chua chát viết những câu thơ:”Giậu chưa đổ mà Bìm leo tứ phía/ Chúng ở đâu mà nhanh thế mọc lên…”. Mới tháng trước thôi khi việc bê bối chưa xảy ra, người ta ca tụng, nịnh bợ nhau. Đột ngột có chuyện, vị trí lung lay, cái “Giậu” chưa đổ mà sao đã thấy bao nhiêu ngọn Bìm Bìm đã vươn cái ngọn dài của nó về phía ấy. Những câu diễu cợt, thái độ coi thường, những lời kể xấu…Ôi! Thói đời…


Ngày nào mình cay đắng, chán chường về tính nhỏ nhen, đố kị của người đời. Bon chen danh lợi ư? Chúng ta sinh ra đời với đôi tay không chẳng cầm thứ gì, mai đây về với ba tấc đất cũng chỉ bàn tay không đặt trên bụng. Mang theo được cái gì đây khi tiền tài, địa vị chỉ là cái phù du vay mượn của đời. Người chết chỉ để lại trong lòng người sống những ấn tượng tốt đẹp về điều mà họ đã làm, ý nghĩa của những tháng năm họ đã sống trong cuộc đời này.


Trên bia mộ mỗi con người lúc trở về với đất sau dòng tên là cái gạch ngang giữa năm sinh và năm mất, rồi địa chỉ, quê quán. Tấm bia dù có to đến mấy cũng chẳng mấy ai khắc vào đó đủ các chức danh mà lúc còn sống người đó đã nắm giữ (tất nhiên có những trường hợp đặc biệt) hay ghi vào đó người này có bao nhiêu tiền, bao nhiêu ngôi nhà, bao nhiêu mảnh đất…Cái gạch ngang giữa năm sinh, năm mất chỉ dài 2 – 3 cm nhưng đó là cả một đời người: 10 năm, 20, 50…80 hay 100 tuổi cũng chỉ 2 -3 cm đó thôi. Chúng ta mất đi để lại cái gì trong lòng gia đình, người thân, bạn hữu và xã hội?


Đầu năm tặng B quyển lịch với lời dặn vậy, dù không nói hết nhưng B đã hiểu mình muốn nói điều gì, những câu dăn dạy như vậy chúng ta thường xuyên gặp ở đâu đó,nhưng mấy khi chúng ta dành vài phút tĩnh tại để suy nghĩ về nó, tự nhìn lại mình để sống tốt hơn, khuyên nhủ bạn bè, dạy bảo các con…Thường khi đã trải nghiệm, đã vấp ngã…chúng ta mới hiểu về lẽ sống, về giá trị thực sự của cuộc sống, về mỗi khó khăn để biết làm Người.    


 

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Cho Con


 


Cảm nhận với entry Cho Con Chín Tuổi


 


Cho con thêm tuổi thơ


Để mai thành người lớn.


Kỷ niệm xưa đau đớn


Con càng biết Yêu Thương.


 


Cho Con một con đường


Có trái tim dẫn lối


Phải trải qua Đêm Tối


Mới biết quý Bình Minh.


 


Con trang giấy trắng tinh


Cha đặt vào nét bút.


Dẫu những điều Cha viết


Còn hằn dấu xót xa.


 


Cho Con thời đã qua


Để mai này nhìn lại.


Dù cuộc đời bươn chải


Luôn phải biết Yêu Thương.


 


Mai đây trên chặng đường


Vượt đêm dài đen tối.


Có ngọn đèn đèn chỉ lối


Là trái tim yêu thương.


 


Mỗi người là giọt sương


Rồi tạo thành biển lớn.


Đại dương sẽ khô cạn


Nếu thiếu những giọt sương.

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Cho một chiều mưa

Vòng tay ôm lấy vòng tay


Vòng tay trìu mến, vòng tay ấm nồng.


Mưa chiều, trời đất mênh mông


Thuyền ơi! Sao mãi mà không tới bờ.


Thương yêu, mong mỏi, đợi chờ


Vòng tay thương mến bất ngờ là đây.


Ngại ngùng, trìu mến vòng tay


Thẳm sâu, dồn nén bao ngày nhớ thương.


Ân tình chót đã tơ vương


Thương yêu chẳng dám đời thường với nhau.

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

Giọt nước mắt cho quá khứ


Hai ngày hôm nay dù rất bận nhưng buổi tối vẫn tranh thủ online một lát. Trang chủ của Blog.yahoo.com có entry “Cho con chín tuổi” của Nhân, chỉ trong nửa ngày số lượng truy cập tăng nhanh. Mình chỉ quan tâm mấy cái comment. Ngày đầu đa phần là các bạn trẻ, họ để lại ít lời nhưng mình cảm giác tất cả chưa quá 30 tuổi, ngày thứ 2 hình như có những người nhiều tuổi hơn một chút, nhưng có lẽ chưa có ai đã chứng kiến Chiến Tranh…


Có lẽ bây giờ những người nhiều tuổi ít khi viết blog, nếu có viết hay thường xuyên vào mạng họ cũng đi con đường ngắn nhất, mấy khi lại mất thời gian đi qua trang chủ của blog.yahoo để biết cái entry “Cho con chín tuổi” đó,vì quỹ thời gian của họ còn ít. Những người biết tiếc từng phút giây trôi qua đa phần là những người sống có ích, có ích cho gia đình, cho xã hội…Về cơ bản đó là những người thuộc về thế hệ của mình, của Nhân. Mình là người trong cuộc, có Tên, có bóng dáng trong entry đó nên  rất muốn những người thuộc thế hệ của mình đọc nó, để lại những comment rồi qua đó mình hiểu thế hệ của mình nghĩ gì khi nhìn lại một quãng thời gian, nhìn lại những năm tháng đau đớn, gian khổ, đói nghèo nhưng đầy ý nghĩa ấy…


Tại sao mỗi lần đọc lại entry ấy (dù đã hàng trăm lần) mà mỗi lần đọc lại mình đều ứa nước mắt? Đau đớn vì mất mát người thân, xót xa cho những năm tháng cơ cực vì đói nghèo, sợ hãi chiến tranh…Nhưng hơn thế nữa là sự đau xót cho Tình Người, cho Phận Người…


Cuộc sống là một dòng chảy hối hả, dĩ vãng sẽ qua đi, vết thương nào trên cơ thể rồi cũng lành, cũng thành sẹo, nhưng vết thương trong Tâm Hồn sẽ là vết thương khó lành nhất. Đọc entry ấy của em trai, sau bao năm nhìn lại vẫn thấy xót xa cho tình người. Anh đã nằm lại nơi đồng đất quê người, không bao giờ trở về nhưng những dòng thư của anh nhắc nhở mình và anh chị em trong gia đình, dạy cách mình Làm Người sẽ mãi mãi không bao giờ có thể quên. Anh đã bỏ mình vì Tổ Quốc, để bây giờ các em anh dạy con mình thế nào là yêu Tổ Quốc. Anh chỉ bảo những điều nhỏ nhặt nhất trong hành trình Làm Người. Nếu không biết yêu thương anh chị em, cha mẹ, ông bà…liệu có thể yêu Tổ Quốc được không?


Tuần sau mình đi Quảng Trị, vẫn như thường lệ hàng năm để viếng các anh, để nhìn lại cái giá phải trả Đắt như thế nào cho ngày hôm nay qua bạt ngàn bia mộ trong nghĩa trang Trường Sơn, Đường 9. Thành Cổ Quảng Trị…Để đau đớn khi nhìn lại Tình Người trong xã hội hôm nay.


Nhân đã đúng! Hãy gieo mầm Nhân Ái và chăm sóc nó. Các giá trị  của cuộc sống có thể trầm luân qua mỗi giai đoạn của lịch sử, nhưng cái Tốt rồi sẽ chiến thắng. Hành trình đi đến những điều tốt đẹp, lớn lao luôn cần một trái tim dẫn đường chỉ lối. Entry này không chỉ là giọt nước mắt cho quá khứ khi đọc lại “Cho con chín tuổi” mà nó còn là nước mắt khóc cho hiện tại. Mình tin rằng rồi ngày mai nước mắt sẽ khô khi những điều tốt đẹp đến .

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Số Phận hay Định Mệnh?

 


Ba ngày hôm nay nhận được nhiều cú điện thoại, tin nhắn…Có một điều đọng lại sau đa số các cuộc gọi, các tin nhắn ấy là lời than về Số Phận. Chẳng ai biết trước cuộc đời mình, Số Phận mình sẽ ra sao. Nếu biết trước chắc người ta sẽ làm khác, sẽ lên kế hoạch…


Hơn 6 năm trời sống ở Châu Âu, hành trang kiến thức mang về VN là những nhận thức về một nền văn minh đi trước người Việt nhiều thập kỷ, một nền văn hóa khác xa nền văn hóa  Nho Giáo Á Đông…Ngày đó còn quá trẻ, hiểu biết chưa nhiều nên mọi sự đánh giá còn thiển cận.


Có mấy câu Ngạn Ngữ mà lần đầu tiên được đọc bằng tiếng Czech thấy hay và lạ lẫm đối với mình: “Co oci ne vidi’. To srdce ne boly” (Mắt không nhìn thấy, Tim không đau) rồi  “Kazdy zivod má svou velicos” (Mỗi cuộc sống có một chiều sâu riêng của nó). Có lẽ câu ngạn ngữ mà mình tâm đắc nhất và trong văn hóa Việt Nam cho đến lúc ấy mình chưa được nghe nói: “Zivod to necheme, ale to mámme” (Cuộc sống không phải là những gì chúng ta muốn mà chỉ là những gì chúng ta có).


Chẳng biết nguồn gốc, xuất xứ của những câu ngạn ngữ trên bắt đầu từ quốc gia hay nền văn minh nào trên trái đất này, nhưng có những câu mà đa số các nền văn hóa cũng có một câu tương tự như vậy. Trong câu ngạn ngữ: “Kazdy zivod má svou velicos” chữ “Velicos” ở đây trong tiếng Czech là kích cỡ, Số (tương tự trong tiếng Anh là Size). Vậy thì câu ngạn ngữ này khi dịch ra tiếng Việt để chuẩn nhất sẽ phải là:”Mỗi một cuộc đời có Số Phận riêng”. Phải chăng con người ta khi sinh ra trên cõi đời này đã được Thượng Đế ban cho một Số Phận riêng không ai giống ai?


Cũng có một câu ngạn ngữ:”Gieo Hành Động gặt Thói Quen, gieo Thói Quen gặt Tính Cách, gieo Tính Cách gặt Số Phận”. Như vậy chúng ta có thể thay đổi Số Phận của mình bằng cách thay đổi những thói quen? Có lẽ như vậy. Thế nhưng cái mà người ta hay gọi là Định Mệnh thì là như thế nào?  Số Phận và Định Mệnh có gì Giống & Khác nhau?


Có lẽ Số Phận của mỗi con người là sự Sướng, Khổ, là Hạnh Phúc hay Bất Hạnh, là Vui Buồn…Còn Định Mệnh là những ngày tháng được sống, là cái kết cục cuối cùng mà người ta sẽ được nhận từ Tạo Hóa chăng? Ôi trời ơi, thế này vẫn mơ hồ quá…


 Ở entry trước đã viết trong Bài Giảng Cuối Cùng của mình, Giáo Sư Randy Pausch đã nói:”Chúng ta không thể thay đổi được quân bài đã chia, chỉ thay đổi được cách chơi những quân bài đó”. Cuối cùng sau những suy nghĩ, những lập luận, bản thân mình vẫn nhận ra rằng: “Chúng ta không thể thay đổi được Định Mệnh của mình”. Còn trong chừng mực nào đó thì có thể thay đổi được Số Phận của mình bằng cách thay đổi cách sống…


Mấy ngày nay cứ day dứt bởi câu hỏi: Thế nào là Số Phận? Thế nào là Định Mệnh? Entry này là những điều tự lý giải với bản thân, để trong cái đầu (hay trên?) của mình bớt đi một vài dấu hỏi. Nhưng hình như chẳng những thấy không bớt được đi mà có thể lại thêm…

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Khóc Em! Khánh ơi


Vậy là em đã ra đi về cõi Vĩnh Hằng sau hơn 40 năm sống trên cõi đời này. Cuộc sống quá ngắn ngủi, kiếp người sao phù du. Mặc dù đã biết trước sẽ đến lúc như vậy, nhưng khi gần 5h sáng điện thoại di động đổ chuông Tôi vẫn lạnh người giật mình và vừa nhìn tên người gọi chưa bấm nghe Tôi đã quay sang nói với Bà Xã:”Em ơi, Hoa mất rồi” Tất cả đã được biết trước mà sao Trái Tim Tôi vẫn quặn thắt và buốt lạnh…Em đã ra đi về với Ông Bà, Tổ Tiên lúc 03h45 sáng hôm nay.


Vậy là Tôi đã mất đi một Đồng Nghiệp, một Người Bạn, một Người Em… đã gắn bó với Tôi và gia đình Tôi trong nhiều năm. Mới hôm nào Tôi đưa Mẹ, các chị, em và Vợ Tôi cùng các cháu đến thăm Em, vẫn biết căn bệnh hiểm nghèo Em mắc phải rất khó chạy chữa, nhưng tất cả vẫn hy vọng biết đâu “hợp Thầy, hợp Thuốc” Em sẽ qua khỏi, hoặc ít ra cũng thêm được vài năm nữa…Tôi cũng cầu mong và hy vọng như vậy, bởi sống gần Em,luôn nghe Em nói:”Ở Hiền gặp Lành” và chứng kiến cách sống luôn làm điều Thiện, luôn nhường nhịn cho mọi người. Tôi cố gắng tin Số Phận Em sẽ tốt hơn.


Em nói Em có Duyên với Cửa Phật, lẽ ra Em phải ở Chùa mới đúng Số Phận, Em rất hay đi Lễ Chùa và giành nhiều công sức, thời gian, tiền bạc cho việc giúp Nhà Chùa. Hình như Em có một Số Phận khác? Tôi lờ mờ hiểu như vây. Ngay cả cái tên trong lá Sớ khi đi chùa, hay tên trong tờ Công Đức khi đi Lễ cũng là một cái tên không như trong giấy Khai Sinh…Xin phép Em trong entry này Tôi được gọi cái tên ấy, khi bây giờ Em đã về với Cõi Phật.


Đạo Phật hay nói:”Đời là Bể Khổ” “Sống Gửi, Thác Về” Chết là sự giải thoát cho khỏi những đau khổ, những nhọc nhằn trên cõi Trần Gian này, khi về với Cõi Phật là lên cõi Niết Bàn. Con người sẽ được hưởng sự sung sướng, đấy mới thực sự là Cuộc Sống Vĩnh Hằng…


Em có một tuổi thơ êm đềm và tốt đẹp như bao người khác, khi học xong PTTH, Em đã ra đi đến một nơi là “Thiên Đường”, nơi bao người mơ ước được tới, nơi mà khi Em bước chân đến thì Tôi đã ở đó nhiều năm.  Nhưng cuộc sống Vui Vẻ và sung sướng ấy cũng quá ngắn ngủi, sự kiện Bức Tường Berlin bị phá bỏ sau đó kéo theo sự sụp đổ của cả một hệ thống các nước XHCN Đông Âu và Liên Xô đã kết thúc quá sớm thời gian Em ở đó, cũng là kết thúc những tháng ngày sung sướng, vui vẻ của Em. Tôi tự hỏi nếu ngày đó như bao người bạn cùng đoàn khác, Em không quay trở về VN, mà trong dòng người vượt biên giới Czech – Germany, chôn giấy tờ, hộ chiếu ở gốc cây nào đó trên đất Czech, đánh dấu rồi vượt qua bên kia biên giới nhập vào số những người Việt trên đất Đức bắt đầu có Tự Do trong khi đất Czech “Cánh cửa vẫn Chưa được mở ra”, thì số phận Em có khác với cái kết cục đau buồn ngày hôm nay hay không?


Trở về VN Em đi làm và trở thành Đồng nghiệp của Tôi, cùng là những người đã từng sống ở CH Czech trở về, chúng tôi thân nhau hơn so với những người khác, tất cả những người đi nước ngoài về hàng tháng đóng góp một số tiền nho nhỏ để cuối năm tổ chức liên hoan mời mọi người vui Lễ Giáng Sinh. Mọi bước đi trong cuộc sống sau này của Em hay đồng hành cùng với Tôi, như đi học ĐH Luật, học TCTC… có việc do chúng tôi rủ nhau cùng học, có việc do sự sắp xếp của Cơ Quan, sự tình cờ của Số phận…


Cuộc Sống trở nên quá nặng nề và Cuộc Đời trở thành bể khổ với Em bắt đầu từ khi Em đi lấy chồng. Tất cả mọi người  trong cơ quan, cũng như gia đình, bạn bè đều biết điều đó…quá nhiều người can ngăn, khuyên giải nhưng chẳng ai có thể làm được điều gì cho Em, bởi chỉ có Em mới tự quyết định được Cuộc Đời mình. Âu cũng là Số Phận…


Vài năm trước đây, Em cùng với mấy anh em trong gia đình Tôi vào Thành Cổ Quảng Trị, thắp hương cho những người lính đã nằm xuống ở nơi đó trong một cuộc chiến tàn khốc nhất lịch sử chiến tranh của đất nước này và tìm kiếm khu vực mà người anh cả của chúng tôi đã nằm lại. Suốt một ngày phơi mình trong cái nắng, nóng khủng khiếp của Miền Trung, khi thì trong Thành Cổ, lúc ngoài triền sông Thạch Hãn (khoảng vị trí nơi mà anh tôi có thể nằm lại theo lời đồng đội của anh tôi còn sống trở về kể lại) Em cũng lầm lũi và mệt mỏi như chúng tôi. Em vẫn nói đã coi Tôi và các anh chị của tôi là người thân trong gia đình thì việc tìm kiếm phần mộ hay hài cốt anh trai tôi cũng là việc của em.


Một sự việc sảy ra sau này kiến Tôi mỗi khi nghĩ lại, cũng như bây giờ viết những dòng này vẫn thấy lạnh hết cả người. Sau lần đi ấy về vài hôm, đột nhiên một buổi sáng vừa đến cơ quan Em bỗng gọi Tôi kể ngay:”Đêm qua Em mơ thấy anh Ngọ (tên người anh hy sinh mà chúng tôi đang tìm kiếm hài cốt) về gặp Em và bảo hài cốt anh ấy không phải chỗ mấy anh em mình tìm đâu, anh ấy dắt em đi và chỉ chỗ, nơi ấy nhiều cây cối um tùm, rậm rạp lắm, cạnh đấy là nhà có một đôi vợ chồng trẻ, người ta cũng biết đấy,vì đã đưa bọn anh ra nghĩa trang. Anh Ngọ còn dắt em ra tận nghĩa trang nữa”


Lúc ấy Tôi chưa biết câu chuyện ngủ mơ ấy như thế nào vì chưa có gì để kiểm chứng, cho đến ngày 10/7 năm ngoái Tôi là khách mời trong chương trình Đại Lễ Cầu Siêu Tri Ân & Lưu Danh Các Anh Hùng Liệt Sỹ Thành Cổ Quảng Trị, vì có anh trai là Liệt sỹ hy sinh tại Thành Cổ, đồng thời cũng là tác giả của một bài thơ khóc các anh, những người lính đã ngã xuống vì đất nước, vì dân tộc được đăng trong cuốn “HUYỀN THOẠI THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ” bên cạnh hàng ngàn bản sách bình thường có một độc bản được in với kỷ lục là sách lớn nhất VN có kích thước 70cm x 100cm và bày trong Bảo Tàng Thành Cổ. Đoàn đi có nhiều gia đình Liệt sỹ & các cựu chiến binh Thành Cổ.


Tình cờ trong đoàn Tôi gặp một CCB cùng đơn vị với anh trai tôi & em trai một Liệt Sỹ hy sinh cùng ngày, cùng chỗ, cùng lúc với anh trai tôi. Anh ấy đã nhiều lần đi cùng với đồng đội của anh trai vào tìm kiếm nơi hy sinh & hài cốt anh mình. Vào đến nơi trong lúc chờ đến tối buổi lễ mới bắt đầu, anh ấy dẫn tôi đi đến khu vực hai người anh của chúng tôi đã ngã xuống, vừa vào đến khu vực đó bỗng nhiên Tôi lạnh hết cả người, một cảm giác gì đó không thể lý giải được bỗng tràn ngập con người tôi. Khu vườn rậm rạp cây cối, hoang vắng dù quanh đó có mấy nhà dân. Chỉ hai cái hố bom, một đã bị người dân san lấp gần hết và một còn gần như nguyên vẹn (chỉ nông đi nhiều vì mỗi năm mùa lũ nước sông Thạch Hãn dâng lên tràn vào bồi lấp) anh ấy nói chính xác là vị trí này đây.


Cảm giác rợn người của Tôi tăng lên khi chúng tôi vào nhà của chủ nhân khu đất đó, hai vợ chồng trẻ với hai đứa con nhỏ. Sau khi hỏi chuyện sơ bộ và thấy câu chuyện giấc mơ của em cho đến giờ phút đó đúng hoàn toàn, Tôi rút điện thoại gọi cho em nói lại sự việc và hỏi có nhớ cụ thể trong giấc mơ khi được anh Ngọ dắt ra nghĩa trang thì anh ấy chỉ vị trí mộ anh ấy ở chỗ nào không. Em trả lời chỉ nhớ ngôi mộ anh ấy chỉ nằm ở gần cuối nghĩa trang, bên trái của đài tưởng niệm, trong mơ còn nhìn thấy cả tường rào nghĩa trang phía sau mộ.


Người chủ khu đất nhiệt tình lấy xe máy cùng người cán bộ TBXH của xã chở chúng tôi ra nghĩa trang, sau khi thắp hương ở đài tưởng niệm, cả hai dẫn chúng tôi ra khu mộ mà các anh nói khi tìm thấy hài cốt (lúc đào móng nhà, lúc làm vườn…) ở khu vực đó đều đưa ra đây. Do hài cốt không còn nguyên vẹn, lại chẳng có vật gì để xác định tên tuổi nên tất cả các ngôi mộ này sau khi an táng đều có dòng chữ trên bia”Liệt Sỹ Chưa Biết Tên”. Nghĩa trang có một lần di dời do làm đường nên vị trí các ngôi mộ bị xê dịch, hồ sơ cũng thất lạc, còn 3 trong số 8 hài cốt tìm thấy ở đó đưa ra đây an táng là chắc chắn những ngôi này. Tôi nhìn lại vị trí thì thấy đúng như em nói, nhưng như em đã nói trong mơ hình ảnh không rõ lắm…


Tạm bằng lòng với những gì bước đầu tìm hiểu được, sau buổi lễ Tôi quay về HN và cùng thống nhất với em là sắp xếp thời gian để tiếp tục đi vào đó cùng với cả mấy anh em và một một người đồng đội của anh tôi đã thoát chết vì hai quả bom đó khi đồng đội kịp bới được cửa hầm. Chúng tôi tin rằng nếu giấc mơ của em đã có quá nhiều chi tiết đúng như vậy thì biết đâu anh tôi sẽ về báo mộng cho em thêm một lần nữa, và từ những điều đó cộng với thông tin khác & KHKT chúng tôi sẽ tìm được hài cốt anh mình. Nhưng hỡi ôi, chỉ hơn một tháng sau ngày Tôi từ QT về thì Em ngã bệnh và…


Những dòng này Tôi đang viết cho em trong nhạt nhòa nước mắt, khóc cho một người thân, cho số phận ngắn ngủi, đầy rẫy những buồn bực, đau khổ, trầm luân của một phận người. Em biết không sáng nay khi đưa Em vào trong phòng lạnh của nhà tang lễ 125 Phùng Hưng, Tôi chợt nghĩ đến một mùa đông nào đó trên đất Czech, Em chơi đùa trong băng tuyết…? Tôi tin rằng Em lại trở về Nơi Hạnh Phúc..


Số phận con người đã được Trời định đoạt. Tiếc thương Em nhưng cũng nguôi ngoai phần nào khi tin rằng Phật Bà đã mở vòng tay đưa Em thoát khỏi Bể Khổ, đón Em về Miền Cực Lạc, chấm dứt những ngày tháng triền miên trong đau đớn, khổ ải, day dứt…


Xót xa cho Em đã đành, còn xót xa hơn khi nghĩ về ngày mai, về những gì sẽ xảy ra. Lòng Tôi thắt lại khi sáng nay nhìn hai đứa con em, vẻ trầm lặng của đứa lớn, vẻ lạnh tanh của đứa bé…Chợt lạnh người khi nhớ đến câu nói của em (dự cảm) về tương lai của  hai đứa con mình trong lúc Em buồn chán, thất vọng nhất: ”Giọt trước rơi đâu, giọt sau rơi đấy”. Tôi chợt nghĩ: Cái Chết chẳng có gì đáng sợ. Cái đáng sợ nhất là khi người ta Sống mà mọi người bảo rằng thà nó Chết còn Tốt hơn…


Entry này dành cho Em, như một nén nhang Tôi và tất cả những người trong gia đình mình, những người  rất yêu quý Em thắp lên, khấn nguyện Em chứng giám tấm lòng và cầu cho Vong Linh Em được siêu thoát. Cầu cho Em mãi thanh thản nơi Cõi Vĩnh Hằng…   

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Con xin lạy Ba

Nói thay lời BB


Con xin lạy Ba
Dù chưa một lần gặp mặt.
Lòng con đau thắt
Khi nhìn nước mắt em con.

Trái Đất xoay tròn
Thành phố bé như hòn bi thời nhỏ dại.
Sau hai mươi hai năm
Tình cờ con gặp lại...

Cô bé ngày xưa
Vẫn nhảy dây, chơi đùa nơi đầu ngõ
Giờ đã là thiếu phụ
Vẹn nguyên...Đôi mắt ngày xưa

Khói nhang bay vờn nắng trưa
Tàn vàng mã quay tròn trong gió
Em con ngồi đó
Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Vầng trán Ba, ánh nhìn xa xôi
Như chiêm nghiệm Cuộc đời
Vẫn ánh nét ân cần
Nhìn con gái út như ngày nhỏ dại.

Em con xin Ba
Dù biết rằng mình chưa đúng
Ba sẽ độ lượng thứ tha
Và mở rộng vòng tay Người Cha./.