Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Nửa Đời Nhìn Lại 1: Tuổi Thơ & Mẹ

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
line-height:115%;
font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";
}

-->



Em có về thăm tuổi thơ với anh?


Chuyến tầu này đang quay về kí ức


Năm tháng ấy chặng đường dài xa lắc


Kỉ niệm vui buồn, hạnh phúc đã qua…


 


Cơn gió nào thổi buốt chuỗi ngày xa


Xuyên mái lá mưa đêm rơi từng giọt


Tấm chiếu mỏng Mẹ nằm nơi chỗ ướt


Rét run người cố ủ ấm cho anh.


 


Bữa cơm ngày nào một đĩa rau xanh


Dăm quả cà với vài ba củ lạc


Con tuổi lớn ăn vèo vài ba bát


Mẹ cầm chừng miếng cháy trệu trạo
nhai.


 


Chiến tranh kéo dài, mờ mịt tương lai


Bốn, năm tuổi phải xa vòng tay Mẹ


Lầm lũi tuổi thơ vài ba đứa trẻ


Trên cánh đồng mót củ lạc, củ khoai.


 


Đời Mẹ nghèo trĩu nặng đôi bờ vai


Đứa trẻ như anh phải làm người lớn


Gom góp yêu thương, nhọc nhằn hôm sớm


Để bây giờ nhìn lại mắt xè cay.


 


Hãy tựa vào anh trong buổi chiều nay


Tầu kí ức đưa ta về xa lắc


Em sẽ hiểu vì sao không gió bấc


Lại run người ta phải nép vào nhau…


Nhìn lại nửa đời để cho mai sau

Tầu kí ức chỉ về miền Hạnh Phúc...


 


 


 

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

Về Bên Mẹ




VỀ BÊN MẸ


Con lại trở về bên Mẹ đây
Mái đầu bạc cúi nghe lời trách mắng.
Một đời Mẹ tảo tần mưa nắng
Con lớn khôn rồi xa vắng triền miên.

Con tơi tả giữa cuộc đảo điên
Lúc mệt mỏi mới lết về bên Mẹ
Áo cánh nâu suốt đời chia xé
Bạc vải rồi vẫn ủ ấm lòng con.

Nhớ thuở nào chập chững lon ton
Con có vấp Mẹ giang tay mình đỡ.
Đến bây giờ cuộc đời nghiệt ngã
Mệt mỏi, hoang mang con lại tìm về.

Cho con xin vòng tay chở che
Tấm lòng mẹ lời hát ru ngày ấy.
Giữa đời này giờ con chỉ thấy
Lòng mẹ bao dung, nơi ấy bình yên.

Con chỉ xin ít ngày tháng dịu êm
Mẹ trái chín, buốt lòng khi nghĩ đến
Rồi mai đây xa bờ, xa bến
Cuộc đời con lại sóng gió trùng khơi.

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Bông Oải Hương


lavender


BÔNG OẢI HƯƠNG

Thật bất ngờ, có phải thế không anh
Nắng rực rỡ không làm tan băng tuyết,
Hơi nóng mùa hè giữa ngày giá rét,
Và mưa rơi giữa khô lạnh ngày đông.

Anh với em, ta còn có yêu không?
Mình không biết, ôi trò đùa tình ái.
Mất nhau rồi, tên anh em gọi mãi
Khóc ru lòng bởi số phận, anh ơi!

Bông oải hương tím ngắt những chơi vơi
Anh tặng em mỗi lần mình gặp gỡ
Chút hương trên tay anh ơi có nhớ
Bao năm rồi vẫn thơm ngát trong em.

Hạ đã cho ta nồng ấm say men
Dập dờn sóng cánh hải âu chao lượn
Đầy đặn trăng trải chiếu vàng cho mượn
Trên mặt đất này chỉ mỗi hai ta.

Đã mất hết rồi, đã mãi mãi xa
Lời giải đáp chẳng bao giờ có được.
Hai chúng ta, hai vì sao cách biệt
Lạc muôn trùng giữa vũ trụ xa xôi.

Bông oải hương tím ngắt nỗi chơi vơi
Anh tặng em mỗi lần mình gặp gỡ
Chút hương trên tay anh ơi còn nhớ
Xa lắm rồi vẫn thơm ngát trong em.

(Bản dịch từ tiếng Nga của Trần Thành Nhân)

Chuyện Củ Khoai

 (Trước tiên xin nói ngay với những ai đọc entry này. Đây chỉ là câu chuyện vui. Tiếu lâm một chút nên có phần hơi thô thiển. Xin lỗi các bạn nhé.)


Dạo này kinh tế cả nước đang kém đi. Ngân hàng xiết chặt các khoản cho vay. Nhà nước chủ trương tiết kiệm…Lương “ba cọc ba đồng”. Phở sáng 30ng chắc phải thôi vì dạo này lắm thứ phải chi tiêu. Tiết kiệm cũng đã hết mức rồi. Chưa hết tháng đã hết tiền. Hỏi vợ nhưng cái Ngân hàng này có lẽ “xiết chặt” nhất trong các loại ngân hàng. Đầu tiên còn đưa tiền để đến cơ quan đi ăn sáng, sau đó là đề nghị ăn sáng tại nhà. Lúc đầu còn mì tôm, bánh cuốn…sau rồi đến ngô luộc…


Hôm ấy vợ luộc khoai cho bữa sáng, đây là loại khoai Ta chứ không phải khoai Tây (cái loại khoai Tây luộc ai ăn nổi, chỉ nghiền rồi thêm chút mỡ ăn với thịt gà rán thì ngon). Do đêm trước thức khuya vì EURO nên dậy muộn, sáng lại có cuộc họp lúc đầu giờ nên vội vàng đi ngay không kịp ăn. Sợ chồng đói nên vợ bắt cầm đi tranh thủ ăn lúc nào tiện. Có mỗi hai củ khoai chẳng lẽ lại cho vào túi treo ở xe nên mình nhét đại vào túi quần rồi vội vã đi.


Vừa vào ghế ngồi với tập tài liệu trong tay, chưa kịp bắt đầu cuộc họp bỗng có hai người lạ xin phép vào hỏi chút việc. Không rõ có việc gì mà lại gấp gáp đến vậy, nhưng nhìn họ mình có cảm giác là chuyện nghiêm trọng nên đi cùng họ ra ngoài nói chuyện riêng. Biết họ là ai và thật bất ngờ khi nghe câu hỏi:


“Có người báo cho chúng tôi việc khẩn, để đỡ mất thời gian của anh và cả chúng tôi, xin hỏi anh luôn. Anh có mang đồ quốc cấm trong người không?”


“Không. Tôi chẳng mang cái gì nhà nước cấm cả. Sao các anh lại hỏi vậy?”


“Có người báo cho chúng tôi, có thể anh mang vũ khí quân dụng trong người. Họ nhìn thấy có dấu hiệu khả nghi”


“Các anh không tin tôi à? Tôi đã nói là không có gì hết”


“Thế trong túi quần anh có gì vậy? Anh bỏ ra cho chúng tôi xem”


Ôi trời đất ơi. Đến giờ này tôi mới hiểu ra mọi sự hiểu lầm dẫn tới việc hai nhà chức trách phải vội vã đến đây như thế này.


“Chẳng có gì đâu. Đây là Củ Khoai của vợ tôi thôi mà”


 

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2012

“Nỗi đau trong hồn”



Đọc kỹ mới thấy cái đề bài thứ ba này khó quá. Kiểu này mình dở hơi rồi. Cái đầu ngon ăn (như kiểu đánh bạc với mấy tay bạc già, 1 – 2 ván đầu bao giờ cũng thả cho mình thắng để “rắc thính”) đến lần này thì…Định mời một bạn cùng hỗ trợ, nhưng rồi lại thôi. Đành phải cố vì đã chót vỗ tay rồi. Mà mình cảm nhận theo cách riêng của mình. Các Cụ nói chẳng sai: “Ăn một mình đau tức, làm một mình cực thân”. Ai thích thì chia xẻ, không thích thì…sang nhà khác chơi vậy.


NỖI ĐAU TRONG HỒN

Bạc đã xám, ánh Vàng thôi lấp lánh
Thơ với Đời rũ áo bỏ ra đi
Tuổi trẻ xưa dấu vết cũ còn gì
Bên phiến đá, lặng nhìn theo Thạch Thảo.

Cuộc bể dâu dòng đời sao tàn khốc
Thời gian trôi, như bóng người trượt dốc
Tâm Hồn ơi! Trong gông cùm bật khóc
Từ ngục lòng ta thấy xót thương thêm.

Hồn ta đau những giọt lệ yếu mềm
Đường trần gian bước chân hòa gió bụi.
Lặng lẽ khóc khi yêu và chờ đợi
Dẫu hồn đau chẳng nuối tiếc gì đâu.

Hè đã qua, Đông trắng tuyết đêm thâu
Dấu thời gian phủ mầu trên mái tóc

Thú Thời Gian, con vật quá tham lam
Tim bỏ lại, hoang tàn cùng trống vắng.

Bạc chẳng sáng, Vàng cũng thôi lấp lánh
Tình với Người lạnh lẽo bỏ ra đi
Tuổi trẻ ơi! Mi tiếc nuối điều gì
Ta tự hỏi: Tâm hồn ơi còn sống?

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

Reply...

Hóa ra anh không nhầm khi biết chắc mình sẽ nhận được cái comment này. Hai bố con cùng cười vui vì câu chuyện hôm trước khi đọc cái comment của THO MOC đại ý: “Nếu tôi dịch bài thơ này thì khác gì chữa cái xe ôtô thành cái Xe Bò”. Chú cứ làm khó cho mọi người khi nhập khẩu toàn Roll Royce, Mec…Mấy cái xe hơi sang trọng ấy chỉ phù hợp với đẳng cấp cao thôi. Bố con anh đang ở VN và quen đi bộ, được ngồi Xe Bò đã tốt lắm rồi.


Anh lang thang nhiều nơi, học hỏi thiên hạ mỗi nơi một tý, cũng như chú trau dồi kiến thức bằng cách đi chơi chỗ này chỗ khác, thấy cái gì hay của mọi người thì xin phép họ mang về nhà mình để mỗi ngày xem lại mà học. Kiểu tự học không có thầy dạy. Đấy là học ở Trường Đời. Theo anh kiểu học này nhập tâm nhanh nhất.


Ở Việt Nam bây giờ khi nói biết ngoại ngữ (và minh chứng rõ nhất là khi thi công chức để tuyển người làm việc trong bộ máy quản lý nhà nước) người ta chỉ định ra 5 thứ ngoại ngữ là: Anh, Pháp, Nga, Đức, Trung, cứ biết 1 trong 5 thứ tiếng ấy là được. Anh thấy vậy là đúng rồi. Bây giờ đang là thời đại Toàn Cầu Hóa mà, phải biết ngoại ngữ để mà làm việc với thiên hạ chứ.


Người ta hay nói: Tiếng Anh là ngôn ngữ của ngoại giao, lịch thiệp mà lạnh lùng. Tiếng Pháp là ngôn ngữ của tình yêu, trữ tình và say đắm. Tiếng Nga là ngôn ngữ của Tri Thức, nhận thức và tư duy. Tiếng Đức là ngôn ngữ của Chiến Tranh, lạnh lùng và tàn nhẫn. Tiếng Trung là ngôn ngữ của Chợ Búa, bán buôn và dối lừa.


Cái thùng hàng Ma de in USSR của chú nghe có vẻ khô cứng vậy nhưng thật ra khi mở ra nó rất giầu hình ảnh, buộc người ta phải tư duy để cảm nhận những điều trong đó, sắp xếp nó vào trong nhận thức của mình để làm giầu cho trí tuệ, cho con tim…Còn cái thùng hàng Ma de in UK (hay USA) gì đó nó là hàng thời thượng, cũng như cái xe hơi xịn anh đã nói ở trên, nó là điều chúng ta muốn có, rất đẹp, rất tốt nhưng chưa phù hợp lắm với người “Cổ Hủ” như anh. Thùy Anh sẽ nhanh chóng tiếp cận, làm quen và sử dụng rất tốt loại hàng đó. Anh hơi lạc hậu, nhưng cũng biết cách “tiếp nhận cái mới” và hướng Thùy Anh học hỏi cho phù hợp với thời đại.


Tình yêu của con người ở đâu trên trái đất này, dù khác mầu da tiếng nói cũng vẫn giống nhau. Ngôn ngữ nào cũng diễn đạt được lời của Trái Tim khi yêu. Có khác chăng chỉ ở trong đó nhiều hình ảnh gây cảm xúc cho người nghe hay không.


Cuối cùng anh chỉ muốn nói: Hãy cứ làm dù còn nhiều sai sót, vấn đề chúng ta có dám làm hay không. Cháu Thùy Anh tự hào được đi trên cái Xe Bò do bố cháu hoán cải từ cái Roll Royce chỉ vì cái xe xịn ấy khó đi trên những con đường Việt Nam với những người bình dân như cháu và bố cháu.


 

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

LADY



Buồn, để xóa đi những bộn bề suy nghĩ về công việc, cũng để lấp bớt những khoảng trống trong đầu, lò mò vào nhà chú em chơi xem có gì thú vị dù biết dạo này trong ngôi nhà ấy nhiều gam trầm quá. Mình mà buồn chán thì gào lên như thằng điên, hay ít ra cũng lảm nhảm đủ mọi chuyện, “dây cà ra dây muống” chứ không trầm tĩnh, kiểu nói mà như lặng lẽ của chú ấy.

Vừa bước chân vào cửa, đụng ngay một kiện hàng to tổ bố. Vuông vức, ngay ngắn và đẹp đẽ (chứ không như bên nhà mình lôi thôi mấy cái bao tải đựng đầy các thứ thập cẩm với mớ ngôn ngữ sặc mùi bia mực mà chỉ có đám “bợm nhậu” mới quen ngửi). Nhưng ôi trời, nhìn cái kiện hàng ấy đẹp nhưng thấy chữ Made in UK (hay USA) gì đó in hoành tráng trên đó, biết ngay lại nhìn vào bức vách rồi. Thế này quá thách đố nhau. Đúng là chú em học cao, hiểu rộng. Hôm trước chú đặt thùng hàng cũng to chẳng kém có in chữ Made in USSR (chế tạo tại Liên Xô) mình còn dám chõ cái mũi Buratino vào chứ thế này thì…

Vốn tiếng Anh của mình còn thua xa mấy đứa đánh giầy, bán báo ở Bờ Hồ. Nếu trình độ của chúng là C thì mình học A được một tuần. Đời thủa nhà ai đi thi lấy cái chứng chỉ B tiếng Anh mà khi thầy hỏi: “What’s your name?” lại trả lời: “What name Loi Tran”. Chắc cũng biết cái loại già như mình mà đi học tiếng Anh cũng chỉ vì phải trả nợ cái gì đó nên ông thầy bỏ qua và chỉ vào cái Ấm (pha chè) trên mặt bàn rồi hỏi tiếp:” What is this?” Cha Mẹ ơi! Học mãi mới nhớ được từ cái Chén (cup), bây giờ lại đi hỏi cái Ấm, bố thằng Tây nào mà trả lời được, vậy là trả lời đại cho xong: “This is Ấm”. Chán vì không trả lời được bằng tiếng Anh mình xổ ra một tràng tiếng Czech. Thế là OK ngon lành cầm trong tay cái bằng B tiếng Anh.

Quay lại chuyện cái thùng hàng ở nhà chú em, bực mình vì ai cũng khen hay mà mình chẳng hiểu. Cái vốn tiếng Anh chỉ quen nói ba lăng nhăng: “I love you, I need you…” của mình thì lõm bõm hiểu vài chữ chắc cái bài hát này lại chuyện yêu đương gì đó. Khó chịu vì không hiểu nên nhờ con gái dịch sang tiếng Việt. Con gái đọc từng câu đến hai ba lần mà mình chẳng nhập tâm được câu nào, sao cứ trúc trắc vậy nhỉ? Đành bảo con viết ra giấy và tự nhủ sao không viết lại thành bài thơ cho vần để dễ nhớ nhỉ? Ngỏ lời xem ý chú em như thế nào khi chuyển lời bài hát ấy thành bài thơ vì hôm trước chú ấy đã vỗ tay khi mình mở thùng hàng Made in USSR, hy vọng kiếm chút thù lao làm bát phở sáng. Không ngờ chú ấy dội ngay cho một gáo nước lạnh: “Bài này quá nổi tiếng và chắc có lời Việt rồi. Không ai thuê anh đâu.”

Ơ cái thằng này! Hôm trước vừa nói là mỗi người có cảm nhận khác nhau, cùng một ca khúc mà mỗi ca sỹ thể hiện cũng đã khác nhau rồi, thế mà bây giờ lại nói thế. Bực mình kể lại chuyện cho Con Gái nghe, nó bảo Bố dịch sang thơ cho con để mình con thuộc là đủ rồi. Có Con Gái động viên lại thêm cái comment của một cô bé nào đó “cũng dốt tiếng Anh” (nhưng chắc biết số từ gấp vạn lần mình) động viên cứ dịch dù không dám thuê hay trả thù lao. OK! Vậy thì chuyển bài hát ấy thành bài thơ xem như thế nào. Trước tiên là cho Con Gái…



EM YÊU


“Em yêu ơi! Anh là chàng hiệp sỹ
Dưới bộ giáp sáng ngời ẩn giấu mối tình si
Anh được chính là mình, bởi nhờ em nên thế
Cứ nghĩ rằng ta mãi thuộc về nhau.
Tình yêu của anh, vạn cách nói nhiệm mầu
Anh tưởng được ôm em trong vòng tay mãi mãi.

Em ra đi để hồn anh khờ dại
Lạc lối giữa đời, lạc lối với tình em
Buổi bên nhau những ngày tháng dịu êm
Giờ em tin khúc tình ca anh hát?

Em yêu ơi ! Mặc người đời đổi khác
Bao năm dài trông ngóng phút gặp em
Bước nhẹ nhàng em đến dịu êm
Anh hoàn thiện, là điều em để lại.
Hãy cho anh mỗi sớm mai thức dậy
Được thấy em cùng muôn ánh bình minh
Với lời yêu thì thầm trong dịu nhẹ.

Trong trái tim anh, em mãi là tất cả
Tình yêu mình say đắm những ngày xa
Em yêu ơi! Anh muốn kề bên má
Bóng hình xưa, mòn mỏi đợi chờ trông.

Người yêu ơi! Trái tim anh thầm mong
Hãy trở lại bên anh hoài em nhé
Bởi tình anh chưa bao giờ san xẻ
Có khi nào em biết được em ơi.

Tình yêu của đời anh. Một bóng dáng người…
Em vẫn còn trong lòng anh…mãi mãi.